Story
Thánh Abanoub Vị thánh thiếu nhi tử đạo Abanoub chỉ vừa mười hai tuổi khi ngài chịu tử đạo dưới tay quan tổng trấn Rôma. Vào ngày 31 tháng Bảy, Hội Thánh chúng ta mừng kính ngày qua đời của ngài, như ngày ngài được sinh vào sự sống đời đời.
Hài cốt của Thánh Abanoub, cùng với hài cốt của nhiều tín hữu Kitô đã tử đạo với ngài, vẫn còn được gìn giữ cho đến ngày nay tại nhà thờ Đức Trinh Nữ Maria và Thánh Abanoub ở thành Samanoud. Người ta cũng kể lại rằng Thánh Gia đã viếng thăm nơi ấy trong cuộc trốn sang Ai Cập. Nhà thờ vẫn còn giữ cái giếng mà từ đó Chúa Giêsu, Thánh Maria và Thánh Giuse đã uống nước. Vô số những lần hiện ra và phép lạ vẫn xảy ra trong nhà thờ ấy cho đến tận hôm nay. Abanoub sinh ra tại một làng tên là Nehisa thuộc vùng châu thổ sông Nile. Ngài là con trai duy nhất của đôi vợ chồng Kitô hữu đạo đức, nhưng cả hai đã qua đời khi ngài còn là một đứa trẻ nhỏ. Năm mười hai tuổi, Abanoub bước vào nhà thờ và nghe vị linh mục khuyên nhủ giáo dân hãy bền vững trong đức tin giữa những cuộc bách hại do Diocletianô, hoàng đế Rôma, gây ra.
Abanoub lãnh nhận các Bí tích thánh, rồi cầu nguyện cùng Thiên Chúa xin Người dẫn dắt ngài đến nơi ngài có thể tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu, Chúa chúng ta. Sau đó, Abanoub ra đi, phân phát hết của cải của mình cho người nghèo khó, rồi lên đường đi bộ đến một thành tên là Samanoud. Đang khi đi đường, ngài trông thấy Tổng Lãnh Thiên Thần Micae trong vinh quang thiên quốc. Quang cảnh ấy uy nghi đến nỗi Abanoub ngã xuống đất, nhưng vị Tổng Lãnh Thiên Thần nâng ngài dậy và nói cho ngài biết rằng ngài sẽ phải chịu khổ trong ba ngày tại Samanoud, và ngài cũng sẽ làm chứng cho Chúa Giêsu Kitô ở những nơi khác nữa.
Khi đến Samanoud, Abanoub đi đến gặp quan tổng trấn Rôma và công khai tuyên xưng đức tin của mình. Ngài cũng thóa mạ các thần tượng của quan. Quan nổi giận và truyền lệnh đánh đòn vào bụng ngài. Quân lính đánh đập Abanoub dữ dội đến nỗi ruột gan ngài lòi ra khỏi bụng. Nhưng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae đã chữa lành ngài cách lạ lùng. Rồi quan tống ngài vào ngục cùng với những Kitô hữu khác; họ được khích lệ nhờ sự hiện diện của ngài giữa họ, và về sau đã tử đạo vì danh Chúa Giêsu.
Ngày hôm sau, quan đưa Abanoub lên một chiếc thuyền đến một thành tên là Atrib, và để trừng phạt, quan treo ngược ngài lên cánh buồm của thuyền. Quân lính cùng với quan của họ bắt đầu nhậu nhẹt, nhảy múa và đánh vào miệng Abanoub. Mũi Abanoub chảy máu, nhưng rồi bất ngờ, quân lính bị mù và quan bị bại liệt. Trong cơn đau đớn, họ kêu xin ngài rằng: “Xin ngài, Abanoub, hãy cầu xin Thiên Chúa của ngài chữa lành chúng tôi. Vì nếu chúng tôi được chữa khỏi, chúng tôi sẽ trở thành Kitô hữu.”
Thánh Abanoub đáp: “Điều này chỉ xảy ra tại Atrib, để mọi người ở đó nhận biết rằng không có Thiên Chúa nào khác ngoài Đức Kitô.” Khi họ đến Atrib, tất cả đều được chữa lành, và họ vui mừng kêu lên: “Chúng tôi là Kitô hữu! Chúng tôi tin vào Thiên Chúa của Abanoub.” Rồi họ cởi bỏ quân phục và ném xuống đất trước mặt quan tổng trấn thành Atrib. Quan tổng trấn nổi giận dữ dội và truyền lệnh giết họ.
Tại Atrib, Abanoub bị tra tấn dữ dội, khi thì bằng roi vọt, khi thì bằng cách trói ngài vào một chiếc giường sắt và đốt lửa bên dưới. Nhưng trong tất cả những thử thách ấy, Chúa đã tỏ bày quyền năng của Người và Abanoub được cứu thoát. Nhờ những phép lạ này, nhiều người chứng kiến đã trở thành Kitô hữu và lãnh nhận triều thiên tử đạo. Quan liền truyền lệnh chặt tay chân của Abanoub. Bỗng nhiên Thiên Thần của Chúa từ trời ngự xuống, đặt tay chân lại đúng chỗ và chữa lành ngài. Rồi Abanoub đứng dậy và bước đi trước mặt mọi người. Hàng trăm người đã trở thành Kitô hữu nhờ phép lạ ấy.
Bực tức, quan cho gọi đến một số phù thủy giỏi nhất trong nước và xin họ giúp đánh bại Abanoub. Họ bày kế nên ném ngài cho lũ rắn độc. Họ nói: “Những con rắn ấy có đủ nọc độc để giết hai ba trăm người.” Vậy họ nhốt Abanoub vào một phòng giam với lũ rắn, nhưng Thiên Chúa, Đấng đã bịt miệng sư tử thời Đaniên, đã thuần phục lũ rắn nên chúng không làm hại Abanoub. Sáng hôm sau, trước sự kinh ngạc của mọi người, Thánh Abanoub bước ra khỏi phòng giam vẫn còn sống. Rồi bất thình lình, một con rắn bò ra khỏi phòng giam và cuốn quanh cổ quan.
Người ấy bắt đầu run rẩy và kêu lên: “Nhân danh Chúa Giêsu là Thiên Chúa của ngài, xin thương xót tôi và đừng để con rắn làm hại tôi.” Vị thánh, đấng yêu thương mọi người — bạn cũng như thù — đúng như Tin Mừng dạy, đã cầu nguyện tự đáy lòng, rồi truyền cho con rắn bò xuống và đừng làm hại quan. Trong ngày ấy, nhiều người có mặt, kể cả ba phù thủy, đã tin vào Chúa Giêsu.
Cuối cùng, một trong các cố vấn của quan khuyên quan hãy chém đầu vị thánh để chấm dứt câu chuyện này. Vậy quan ra lệnh cho quân lính giết Thánh Abanoub bằng gươm. Một người có lòng tin tên là Thánh Julius đã liệm thân xác Abanoub trong vải gai mịn và đưa về quê hương Nehisa của ngài, nơi ngài được an táng.
Vào năm 960 sau Công nguyên, thân xác ngài được di dời về nhà thờ Đức Trinh Nữ Maria ở Samanoud, nơi ngài vẫn an nghỉ cho đến ngày nay. Suốt nhiều năm tháng, Abanoub đã hiện ra nhiều lần trong nhà thờ ấy. Ngài thường hiện ra dưới hình hài một cậu bé mười hai tuổi và chơi đùa với các trẻ em cùng tuổi. Một lần kia ngài can thiệp vào một cuộc cãi vã giữa một số trẻ em Kitô giáo và Hồi giáo. Sự việc này khiến một người Hồi giáo có thế lực sống cạnh nhà thờ tức giận. Vị linh mục coi sóc nhà thờ, vốn là một cụ già, đã nổi giận khi biết chuyện xảy ra. Trong cơn giận, ngài cấm vị Thánh thiếu nhi không được hiện ra nữa. Lạ thay, vị Thánh đã vâng lời quyết định của linh mục, và những lần hiện ra đã ngưng lại trong nhiều năm.
Mãi đến năm 1974, khi cha Abanoub Louis được phong làm linh mục tại nhà thờ ấy, ngài đã mời hai vị giám mục đến nhà thờ, và sau khi cầu nguyện sốt sắng, các ngài cho phép vị thánh được hiện ra nếu ngài muốn. Khoảng hai tuần sau, lần hiện ra đầu tiên được chứng kiến, tiếp theo là vô số phép lạ và những lần hiện ra.
Một vị giám mục nổi tiếng gần đây đã đến thăm Montreal và nói về những phép lạ mà chính ngài đã chứng kiến. Ngài kể: “Một ngày kia, tôi đến thăm Samanoud và tham dự cử hành Thánh lễ tại nhà thờ Đức Trinh Nữ Maria và Thánh Abanoub. Thánh lễ diễn ra vào giữa tuần, và chỉ có ít người tham dự. Sau khi xong lễ, tôi nhận xét rằng đây là một nhà thờ thật đẹp, và tôi thực sự thích thú khi dâng lễ trong đó, ngoại trừ một điều nhỏ.” Tôi nói thêm rằng suốt buổi cầu nguyện, có một cậu bé cứ ra ra vào vào nơi cửa chính. Vị linh mục cho tôi hay rằng ngài chẳng thấy đứa trẻ nào, và Thánh lễ chỉ có ít người lớn tham dự. Rồi ngài kết luận rằng cậu bé ấy chính là Thánh Abanoub.
Một người khác kể rằng sau khi dự lễ, ông đang trên đường đi, tay xách một chiếc cặp. “Trời đang mưa, tôi trượt chân và ngã vào một vũng nước. Rồi một cậu bé chạy đến bên tôi và đỡ tôi đứng dậy. Cậu trao lại chiếc cặp cho tôi và bảo tôi hãy băng qua bên kia đường. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra quần áo và chiếc cặp của tôi hoàn toàn khô ráo. Rồi tôi tìm kiếm cậu bé, nhưng cậu đã biến mất.”
Nguyện xin lời cầu nguyện và những lời khẩn nài của vị Đại Tử Đạo này, Thánh thiếu nhi Abanoub, ở cùng chúng ta. Amen.