Story
Vào ngày này năm 341 sau Công Nguyên, vị đại thánh Anba Phaolô, vị ẩn tu đầu tiên, đã an nghỉ. Thánh nhân quê ở thành Alexandria và có một người anh tên là Phêrô. Sau khi thân phụ qua đời, hai anh em chia gia tài cho nhau. Khi người anh nhận phần lớn hơn, Phaolô cảm thấy bị tổn thương bởi hành động của anh mình. Ngài nói với anh: "Sao anh không chia cho em phần gia tài chính đáng của cha em?" Phêrô đáp: "Em còn trẻ, anh sợ em sẽ phung phí nó. Phần anh, anh sẽ giữ nó cho em." Khi hai người không thể thỏa thuận với nhau, họ đến gặp quan tổng trấn để phân xử giữa họ. Trên đường đi, họ thấy một đám tang.
Phaolô hỏi một người đưa tang về người đã khuất. Người ta nói với Phaolô rằng đó là một trong những người quý tộc và giàu có của thành, rằng ông đã để lại của cải và tài sản phía sau, và họ đang đem ông đi chôn chỉ với manh áo trên người. Thánh Phaolô thở dài trong lòng và tự nhủ: "Vậy thì ích gì cho ta với tất cả tiền bạc của thế gian chóng qua này, mà ta sẽ phải bỏ lại khi trần trụi ra đi?" Ngài nhìn anh mình và nói: "Anh ơi, chúng ta hãy quay về, vì em sẽ chẳng xin anh điều gì, ngay cả phần thuộc về em." Trên đường trở về, Phaolô rời anh mình và đi theo lối của riêng ngài cho đến khi ra khỏi thành.
Phaolô tìm thấy một ngôi mộ, nơi ngài ở lại ba ngày cầu nguyện cùng Chúa Kitô để Ngài hướng dẫn ngài đến điều đẹp lòng Ngài. Còn người anh thì tìm kiếm Phaolô khắp nơi, và khi không tìm thấy, ông rất hối tiếc về điều mình đã làm. Thiên Chúa sai một thiên thần đến với Thánh Phaolô, dẫn ngài ra khỏi nơi ấy và đi với ngài cho đến khi họ đến vùng hoang địa sâu thẳm phía đông. Ngài ở đó bảy mươi năm, trong suốt thời gian ấy ngài không gặp một ai. Ngài mặc một chiếc áo dệt bằng sợi lá chà là. Chúa sai một con quạ đến với ngài mỗi ngày, mang theo nửa ổ bánh.
Khi Chúa muốn tỏ ra sự thánh thiện và đức công chính của Thánh Phaolô, Ngài sai thiên thần của Ngài đến với [Thánh Antôn (Antôniô) Cả](/vi/saint/st-antony-the-great), là người vẫn nghĩ rằng mình là người đầu tiên sống trong hoang địa. Thiên thần nói với Thánh Antôn: "Có một người sống trong vùng hoang địa sâu thẳm; thế gian này chẳng xứng với dấu chân người. Nhờ lời cầu nguyện của người, Chúa cho mưa và sương sa xuống đất, và cho lũ sông Nin dâng lên đúng mùa." Khi Thánh Antôn nghe điều này, ngài liền chỗi dậy ngay và đi vào vùng hoang địa sâu thẳm, một đoạn đường đi mất một ngày.
Thiên Chúa hướng dẫn ngài đến hang động của Thánh Phaolô. Ngài bước vào, hai vị cúi đầu chào nhau, rồi ngồi xuống đàm đạo về sự cao cả của Chúa. Đến chiều tối, con quạ bay đến mang theo một ổ bánh nguyên vẹn. Thánh Phaolô nói với Thánh Antôn: "Bây giờ tôi biết ngài là một trong những con cái của Thiên Chúa. Suốt bảy mươi năm, Chúa vẫn gửi cho tôi mỗi ngày nửa ổ bánh, nhưng hôm nay, Chúa lại gửi cả phần ăn cho ngài nữa.
Bây giờ, xin ngài hãy đi và mau đem về cho tôi chiếc áo mà \nHoàng đế Constantinô đã ban cho Đức Giáo Hoàng Athanasiô." Thánh Antôn đi đến gặp Thánh Athanasiô, nhận chiếc áo từ ngài rồi trở về với Thánh Phaolô. Trên đường trở về, ngài thấy linh hồn Thánh Phaolô được các thiên thần đưa lên trời. Khi đến hang động, ngài thấy Thánh Phaolô đã lìa khỏi thế gian này. Ngài hôn người mà khóc, mặc cho người chiếc áo ngài đã xin về, và lấy chiếc áo dệt bằng sợi lá chà là của người. Khi Thánh Antôn muốn an táng Thánh Phaolô, ngài tự hỏi làm sao có thể đào được mộ?
Hai con sư tử bước vào hang động, cúi đầu trước thi hài Thánh Phaolô, và lắc đầu như thể đang hỏi Thánh Antôn phải làm gì. Thánh Antôn biết chúng được Thiên Chúa sai đến. Ngài đánh dấu chiều dài và chiều rộng của thi hài trên mặt đất, và chúng dùng móng vuốt đào mộ theo sự chỉ dẫn của Thánh Antôn. Sau đó Thánh Antôn an táng thi hài thánh, rồi trở về với Đức Giáo Hoàng Athanasiô và thuật lại cho ngài mọi điều đã xảy ra. Thánh Athanasiô sai người đi đem thi hài Thánh Phaolô về cho ngài. Họ mất nhiều ngày tìm kiếm trên các núi, nhưng không thể tìm ra nơi đặt mộ.
Thánh Phaolô hiện ra với Đức Giáo Hoàng trong một thị kiến và nói với ngài rằng Chúa sẽ không cho phép tỏ lộ nơi đặt thi hài người. Người xin Đức Giáo Hoàng đừng làm phiền những người ấy, mà hãy cho họ trở về. Đức Giáo Hoàng Athanasiô thường mặc chiếc áo dệt bằng sợi lá chà là ba lần mỗi năm trong Phụng Vụ Thánh. Có một lần, ngài muốn cho dân chúng biết sự thánh thiện của chủ nhân chiếc áo ấy. Ngài đặt nó trên một người chết, và người chết liền sống lại tức thì. Tin về phép lạ này lan truyền khắp đất Ai Cập. Nguyện lời cầu nguyện của người ở cùng tất cả chúng ta. Amen.
2. Sự An Nghỉ của Thánh Longinô, Viện Phụ Đan Viện El-Zugag. Cũng vào ngày này, vị thánh tinh tuyền Anba Longinô, viện phụ đan viện El-Zugag, đã an nghỉ. Ngài quê ở Cilicia (thuộc Tiểu Á). Ngài trở thành đan sĩ trong một đan viện, nơi thân phụ ngài là Lucianô đã trở thành đan sĩ sau khi vợ ông qua đời. Khi viện phụ của đan viện này an nghỉ, các đan sĩ muốn đặt Thánh Lucianô làm viện phụ trên họ, nhưng ngài từ chối, vì ngài lánh xa vinh hoa hão huyền của thế gian. Ngài đem con trai mình là Longinô đi đến Syria, nơi họ sống trong một nhà thờ.
Thiên Chúa tỏ lộ các nhân đức của họ qua nhiều phép lạ được thực hiện nhờ họ. Vì sợ vinh hoa hão huyền của thế gian này, Longinô đi đến Ai Cập với sự cho phép của thân phụ. Khi đến nơi, ngài đến đan viện El-Zugag, ở phía tây Alexandria. Các đan sĩ vui mừng đón tiếp ngài. Sau khi viện phụ an nghỉ, các đan sĩ đặt Anba Longinô làm viện phụ trên họ, vì những điều họ thấy nơi các nhân đức và cách sống tốt lành của ngài. Ít lâu sau, thân phụ ngài là Lucianô đến với ngài, và họ cùng nhau làm những cánh buồm vải cho thuyền, rồi bán để tự nuôi thân. Thiên Chúa thực hiện nhiều phép lạ và dấu lạ qua tay họ.
Cha Lucianô lìa khỏi thế gian này trong bình an, và ít lâu sau, con trai ngài là Anba Longinô cũng an nghỉ. Nguyện lời cầu nguyện của hai vị thánh này ở cùng chúng ta, và vinh quang quy về Thiên Chúa chúng ta đến muôn đời. Amen